Một muỗng trăng thanh xanh chén trà
Người nơi xa đó có nhớ ta
Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ
Một chút tương tư lọt thềm hoa
Simply thinking, simply life
Một muỗng trăng thanh xanh chén trà
Người nơi xa đó có nhớ ta
Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ
Một chút tương tư lọt thềm hoa
Trời vần vũ, mây đen sầm sập tới
Đôi cánh mỏi đơn độc giữa ngàn khơi
Gió thét gào như muốn xé tơi bời
Ta vỗ cánh vẫn lầm lì rẽ lối.
Sấm rền vang, chớp rạch ngang dữ dội
Nỗi nhọc nhằn nuốt ngược đáy tâm can
Chẳng thở than, đạp bằng lên gian khó
Dẫu thân này có kiệt sức, mỏi mòn
Đâu dám ngã khi vai mình còn rộng.
Đầu ngẩng cao giữa muôn trùng gió lộng
Hóa thân mình thành sắt đá, thành đồng
Chở nắng về, giữ lại những bình yên.
Em bỏ rơi cả một mùa cốm xanh
Để mình tôi
chơi vơi trong nắng lạnh
Chào thu nhé
với con tim vụn vỡ
Đón đông tới
một mênh mang buồn
Tôi nhớ em!
Nỗi nhớ em dài hơn đường phố vắng,
Gấp vạn lần những sợi nắng chiều buông….
Chẳng biết từ đâu, không rõ ngọn nguồn,
Làm lòng trí cứ u buồn trầm mặc!
Nỗi nhớ em như bên tai thầm nhắc,
Dấu yêu nào một khoảnh khắc xa xưa!
Tình đong đưa theo bóng rợp lá dừa,
Chiều biển vắng cơn mưa về không kịp!
Nỗi nhớ em dài đời đời kiếp kiếp,
Hết một ngày lại đến tiếp hôm sau!
Suốt bốn mùa cứ nối tiếp theo nhau,
Nên nỗi nhớ thành thương đau bất tận!
Nỗi nhớ em theo bước chân lẩn thẩn,
Tìm hương xưa vương vấn cuối đường tình!
Trăm năm sau nỗi nhớ vẫn vô hình,
An ủi kẻ một mình cô đơn sống!
-- Dinh Pham (st)
Thẹn thùng chiếc nhớ bóng dáng ai
Một trời biếc xanh nơi Đà Bắc
Ôm cả núi trời vờn con tim
Thoang thoảng mảnh đắng nhấp chén này
Tà áo trắng vẫn một màu trắng toát
Lời dịu dàng và ánh mắt dịu êm
Dáng đi vẫn nhẹ nhàng thanh thoát
Người bệnh nào cũng cảm thấy bình yên.
Khi đặt ống nghe lên trái tim người bệnh
Tim phập phù làm đau nhói tim ta
Tiếng của mạch như là mệnh lệnh
Khó khăn nào cũng tìm cách vượt qua!
Ta chưa phải giàu sang chi lắm
Còn bận lo toan lắm thứ việc nhà
Con đi học bao khoản tiền phải đóng
Bố mẹ nghèo vất vả ở quê xa.
Nhưng tất cả những gì tốt đẹp
Ta dành cho người bệnh hôm nay
Ai không biết có trời xanh kia biết
Khi trời xanh đang tỏa sáng đất này.
Vì lẽ đó mà ta không từ chối
Dù đêm khuya điện réo gọi đi liền
Vì người bệnh lòng ta không thoái thác
Cứu được người tâm linh bình yên.
-- Sưu tầm
Em tung tăng giữa trời xuân rực rỡ,
Má ửng hồng, môi nở tựa nụ hoa.
Tôi đuổi nắng, giấc mơ nào vội thấm,
Con tim hư say đắm bóng người xa.
Mình bây giờ chẳng còn trẻ nữa,
Yêu làm chi để lỡ dở lòng?
Nếu muốn tình mãi vẹn trong,
Tri âm, tri kỷ… đừng mong hơn gì.
Yêu để rồi nhớ thương hoang phí,
Thêm muộn phiền trăn trở không tên,
Mình vốn đã cách trở đôi miền,
Lỡ làng rồi đâu mong chung lối.
Tri kỷ nhé, đừng nói xa xôi,
Vẫn bên nhau dẫu đời nghiêng ngả,
Vẫn lặng lẽ sẻ chia tất cả,
Chẳng cần danh phận, chẳng cần tên.
Tình trong em vẫn mãi vẹn nguyên,
Không thể yêu, vì em đã hiểu,
Bao đắng cay, bao điều mất được,
Đời mấy khi tròn vẹn như mơ?
Có mấy ai yêu đến bấy giờ
Mà chẳng đắng, chẳng sầu, chẳng khổ?
Tri kỷ thôi, đừng mong duyên nợ,
Hẹn kiếp sau, nếu đủ thiên thời…
-- Gã Khờ, From Internet
Ở trong thế giới của anh
Lửa mang đến hơi lạnh
Ở trong thế giới của anh
Màu đỏ là màu xanh
Ở trong thế giới của anh
Cá đậu ở trên cành
Ở trong thế giới của anh
Em còn bên anh
...
-- The Flob
Không một ai ngó xem cây dại
Không một ai biết được hình hài của cơn gió
Cho đến khi gió to
Không một ai biết tôi đi rồi
Liệu ngày tôi trở về em có bối rối?
Không một ai níu chân tôi lại
Không một ai trách tôi khi tôi biến mất
Là họ vị tha hay tôi không quan trọng?
Như một giây phút tôi tồn tại
Ở lại đôi chút rồi về với mãi mãi
Tặng em một nhánh hoa lan e ngại vào thiên thai
Ngày đó
Nếu tôi về đất mẹ lộng gió
Người có nhớ tôi không?
Vì gió thổi ngược chiều đứt mất cành diều
Dù tiếc nuối nhiều điều
Chỉ cần em không khóc
Tôi sẽ bình an trôi đi
Có người giả tiếng con chim nhại
Có người hứa ở lại rồi cũng đi mãi
Không nói chuyện đúng sai
Tìm một động thái để mong chờ
Tìm một cảm xúc giờ chỉ còn trong mơ
Là em hay tôi bơ thờ?
Không một ai níu chân tôi lại
Không một ai nhớ hôm tôi chợt biến mất
Chỉ có em đến thăm tôi
Có người sẽ nói tôi ngây dại
Khi họ tìm thấy tôi trên gác mái
Tặng em một nhánh hoa lan e ngại gieo vào thiên thai
Ngày đó
Nếu tôi về đất mẹ lộng gió
Người có nhớ tôi không?
Vì gió thổi ngược chiều đứt mất cành diều
Dù tiếc nuối nhiều điều
Chỉ cần em không khóc
Tôi sẽ bình an trôi đi
Lạc giữa tâm bão mịt mù đêm thâu
Trầm luân kiếp vô thường đâu ai thấu
Chỉ mỗi hơi ấm của em dẫn tôi ngược lối gió trôi
Dù có chết
Đời có hết
Tôi vẫn sẽ gửi qua gió mây trọn lời yêu em
Từng đêm khi nát tan đang bủa vây
Ngày đó
Nếu tôi về đất mẹ lộng gió
Người có nhớ tôi không?
Vì gió thổi ngược chiều đứt mất cành diều
Dù tiếc nuối nhiều điều
Chỉ cần em không khóc
Tôi sẽ bình an trôi đi
Trôi đi ...
-- Ngược gió - The Flob
Hoang hoải nghiêng nghiêng đám hoa sữa
Rớt rơi ngụm lạnh mờ ánh trăng
Giọt đông giọt sầu úa ven lá
Chợt mơ chợt tỉnh mùa gió về
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Biển vẫn xanh rờn như thuở ấy vừa yêu
Giấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm
Biển yên bình, biển hát phiêu diêu
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Viết ước mơ lên những vỏ sò
Và hãy viết tên em trên cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mờ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ
-- Đàm Huy Đông
Nhìn, nghe thông tin về bão và mưa lũ mà nghẹn lòng. Cảm giác như có thứ gì chắn ngang cổ họng, nuốt không trôi.
Cơn bão số 3 Yagi đi qua, thì hàng loạt trận mưa lũ, sạt lở ập đến với các tỉnh phía Bắc. Mỗi ngày, thiệt hại về người và của tăng thêm. Những người kiên cường nhất cũng không khỏi xót xa khi chứng kiến những gì cơn bão mạnh nhất trong hơn 3 thập kỉ qua đã và đang để lại.
Một anh bộ đội bế cụ già gày nhom bước ra khỏi căn nhà đã ngập quá nửa thân người trong cơn mưa nặng hạt.
Một đứa bé vài tháng tuổi mắt tròn mắt dẹt, cười tươi, nằm gọn trong chậu tắm được công kênh lên thuyền.
Một người đang ông trung niên rám nắng nhoẻn miệng tươi, đội chậu từ từ lội trong thứ nước đặc quánh ngang vai mình, tới đoàn cứu trợ để nhận những gói mì tôm sống.
Một đoàn chèo thuyền, chở những suất cơm vừa nấu xong, mang tới tận từng nhà trong biển nước.
...
Hải Phòng, Quảng Ninh là những tỉnh chịu thiệt hại đầu tiên từ chối 100 tỉ hỗ trợ khắc phục thiên tai của Trung ương, để dành cho các tỉnh khó khăn hơn.
Trên không gian mạng, thanh niên chia sẻ những đường dẫn tới người, quỹ hỗ trợ bão lũ, nơi mua phao, rồi tìm người có khả năng lái xuồng. Không ai bảo ai, nhiều người tự nguyện trích một ngày lương, gửi một chút tới các tổ chức, nhà hảo tâm để chung tay san sẻ lúc khó khăn này.
...
Đồng bào tôi đấy!
Hãy khoan trách cứ sự vô tâm với thiên nhiên của chúng ta khi phát triển đất nước. Giờ là lúc để sự kết nối, giúp đỡ lên tiếng. Người có của san sẻ với người có ít của. Lá lành đùm lá rách. Lá rách ít đùm lá rách nhiều. Mọi thứ chúng ta có đều là hưởng thụ từ thành quả lao động của người khác. Vì vậy, biết ơn và san sẻ là điều tối thiểu mà một người có lương tri có thể làm. Hãy dang rộng vòng tay. Vì tôi biết, khi đặt tay lên ngực trái, tôi vẫn thấy con tim mình cùng nhịp đập với những con người ấy. Cùng dòng máu ấm hồng. Đầy thương yêu. Tôi biết chúng ta mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng. Tựa vào nhau và vượt qua. Đồng bào tôi ơi!
Chúc đồng bào của tôi sớm vượt qua khó khăn này, như cái cách chúng ta đã vượt qua bao khó khăn khác trong lịch sử dòng máu Lạc Hồng. Chúc mọi người bình an!
Và con trai của cha!
Hãy luôn cố gắng làm điều tốt, từng chút nhỏ một. Chẳng cần khoa trương. Hãy bình lặng, có tâm và tử tế. Hãy luôn biết ơn rằng chúng ta còn may mắn hơn rất rất nhiều người và chúng ta có trách nhiệm với mình, chia sẻ sự may mắn đủ đầy ấy với những người kém may hơn. Sống thẳng lưng, cho đi và không mong cầu!
In August's shroud of mist and rain,
Tears fall like secrets in the velvet night,
We stand, so fragile yet unshaken,
For you, I’d brave each endless fight.
From the moment our eyes first met,
I knew our love was etched in stars,
No matter how the world might fracture,
I'll hold you close, beyond the scars.
Raindrops waltz on the edge of dreams,
Echoing the longing in my soul,
But I know, you are my destined muse,
This love’s flame, forever whole.
With every smile, every gentle touch,
You heal the wounds life dares impose,
Though we are delicate, our bond is steel,
This love, it’s all I’ll ever know.
---
Dưới màn mưa sương tháng Tám,
Giọt lệ rơi lẩn khuất đêm nhung,
Anh đứng đây, mong manh mà vững chãi,
Nguyện vì em, tranh đấu không ngừng nghỉ.
Từ khoảnh khắc đôi mắt ta gặp nhau,
Anh đã biết tình yêu khắc trên ngàn sao,
Dẫu thế giới có tan vỡ thế nào,
Anh ôm em chặt, vượt bao nỗi đau.
Hạt mưa múa trên rìa mộng ảo,
Vọng khao khát tận trong tim sâu,
Rồi anh biết em, nàng thơ định mệnh,
Ngọn lửa này, mãi đậm mãi sâu.
Từng nụ cười, từng chạm nhẹ nhàng,
Em xoa dịu vết thương đời ban,
Dù mong manh, tình ta thép cứng,
Mối duyên này, khắc cốt ghi tâm.
---
Quyện hoà từ cảm xúc và các bản ballads:
- Vulnerables của Roxette
"She's so vulnerable, and I don't understand
I could never hurt someone I love, she's all I've got"- November Rain của Guns 'n Roses
"So if you want to love me then darlin' don't refrain
Or I'll just end up walkin' in the cold November rain"- Everything I do (I'll do it for you) của Bryan Adams
"I would fight for you, I'd lie for you
Walk the wire for you, yeah, I'd die for you"- I knew I loved you của Savage Garden
"I knew I loved you before I met you
I think I dreamed you into life
I knew I loved you before I met you
I have been waiting all my life"
trong một chiều loang lổ, đổ mưa.
Trong hàng ngàn năm, các học giả đã suy ngẫm về câu hỏi làm thế nào mọi thứ có thể di chuyển trong thế giới của chúng ta. Vấn đề dường như đã được giải quyết - cho đến khi cơ học lượng tử phát triển.
Khi rảnh rỗi, tôi thích chạy bộ. Tôi không phải người chạy bộ đặc biệt nhanh nhưng tôi nghĩ mình có thể theo kịp một con rùa. Tuy nhiên, theo Zeno xứ Elea, một học giả Hy Lạp cổ đại sống vào khoảng năm 450 trước Công nguyên, kết quả của cuộc đua giữa tôi và một con rùa còn khuya mới rõ ràng – giả như tôi chấp loài bò sát chậm chạp này bắt đầu trước. Tất nhiên, Zeno biết rằng con người có thể dễ dàng vượt qua rùa. Nhưng ông muốn chỉ ra rằng đây không phải chuyện hiển nhiên, nếu xét theo góc độ toán học. Thí nghiệm tưởng tượng mà Zeno mô tả như sau: Giả sử tôi thách một con rùa chạy 100 mét. Tôi cho con vật đó đi trước 1 mét (không quá nhiều; vì sau cùng, tôi muốn mình chiến thắng). Trong trường hợp này, Zeno kết luận, tôi sẽ không bao giờ vượt qua con rùa thành công.
Kể cả khi điều này nghe có vẻ hoàn toàn vô lý, thì lý luận của Zeno vẫn hợp lý. Nếu tôi chỉ bắt đầu cuộc rượt đuổi khi con rùa đã chạy được một mét, thì khi tôi chạy được một mét, con vật cũng đã di chuyển được, giả sử là 20 cm. Khi tôi đến điểm này, sau khi đã chạy được 1,2 mét, con rùa đã tiến xa hơn, cụ thể là bốn cm. Và cứ như vậy, cứ thế: mỗi lần tôi đến nơi con rùa đã ở, nó sẽ di chuyển tiếp. Đó là lý do tại sao con vật luôn ở phía trước tôi – và tôi không thể giành chiến thắng trong cuộc đua.
Trong thí nghiệm tưởng tượng ban đầu của Zeno, ông đã khiến sự ngạc nhiên trở nên rõ ràng hơn bằng cách đưa rùa ra đấu với Achilles, người anh hùng nhanh nhất ở Hy Lạp, vì vậy kịch bản này thường được gọi là nghịch lý Achilles. Bất kể là trường hợp nào đi nữa, vẫn có một mâu thuẫn giữa những gì chúng ta nhận thức trong thực tế – mọi người vượt qua rùa – và những gì mô tả lý thuyết gợi ý.
Và những xét đoán của Zeno còn đi xa hơn nữa. Bởi vì bất kỳ loại chuyển động nào cũng có thể được quan sát tại vô số điểm trong thời gian, nên, nói chung, sự thay đổi trở thành một vấn đề. Các nghịch lý của Zeno – bao gồm nghịch lý Achilles và các nghịch lý khác, chẳng hạn như nghịch lý mũi tên – nói rằng, theo quan điểm toán học, thế giới, ở một mức độ nào đó, phải đứng yên. Những lập luận này khiến các chuyên gia bận rộn trong hàng nghìn năm – và mặc dù sau đó họ đã có được một số giải pháp toán học, sự quan trọng của chúng đã tái sinh nhờ vào thế giới bí ẩn của vật lý lượng tử.
CÁC KIỂU VÔ HẠN
Triết gia Hy Lạp cổ đại Aristotle coi nghịch lý của Zeno là bằng chứng ủng hộ quan điểm của ông rằng không gian và thời gian không thể chia thành vô hạn phần nhỏ. Theo đó, Achilles cuối cùng sẽ cách con rùa một khoảng tối thiểu và rồi vượt qua nó. Nhưng một nhà tư tưởng Hy Lạp vĩ đại khác, Archimedes, lập luận rằng trong trường hợp này, cần phải phân biệt giữa các kiểu vô hạn khác nhau: một mặt là một phạm trù vô cùng lớn và mặt khác là một continuum hữu hạn.
Chẳng hạn, phạm trù đầu tiên bao gồm tập hợp các số tự nhiên (1, 2, 3, 4,…), không có giới hạn trên: không có số tự nhiên lớn nhất. Một khoảng trên trục số, chẳng hạn như một centimet, thuộc phạm trù continuum bị chặn. Mặc dù khoảng này có độ dài hữu hạn, nhưng nó bao gồm vô số điểm. Archimedes nhận thấy rằng càng lúc tôi sẽ cần càng ít thời gian hơn để vượt qua khoảng cách mỗi lúc một ngắn lại giữa tôi và con rùa trong một cuộc đua.
Archimedes đã đúng, mặc dù ông không thể chứng minh khẳng định này. Thực tế, người ta không tìm được một lời giải đáp khoa học nào cho đến khi phép tính vi tích phân xuất hiện hơn 2.000 năm sau thí nghiệm tưởng tượng của Zeno. Cuối cùng, các phương pháp được phát triển vào thời điểm đó bởi Isaac Newton và Gottfried Wilhelm Leibniz đã giúp chứng minh được ý tưởng của Archimedes. Tuy bạn có thể chia một chiều dài thành vô hạn khoảng nhỏ hơn, nhưng điều này không có nghĩa là phải mất vô hạn thời gian để đi qua chúng.
Nói cách khác, có vô số khoảnh khắc mà con rùa đi trước tôi, nhưng tổng của những khoảnh khắc này là hữu hạn – và thực sự khá ngắn.
KHOẢNH KHẮC TÔI VƯỢT QUA CON RÙA
Có thể tính toán kết luận này một cách nhanh chóng bằng các công cụ toán học hiện có. Giả sử rằng tôi cho con rùa chạy trước 1 mét và sau đó bắt đầu chạy với tốc độ khoảng 12 km/giờ. Để đơn giản, hãy cho con rùa chậm hơn tôi năm lần – ngay cả khi các con vật thực sự chậm hơn nhiều. Khi tôi chạy được 1 mét, con rùa đã di chuyển xa hơn 20 cm; khi tôi đến đó, nó chạy thêm bốn cm, v.v. Do đó, khoảng cách S mà tôi đã chạy khi bắt kịp là: S = 1 + 1/5 + 1/25 + 1/125 + …. Tổng bao gồm vô hạn các tổng nhỏ dần.
Nếu không có phép tính vi tích phân, không có cách nào để tính tổng như vậy. Tuy nhiên, Newton và Leibniz đã tạo ra các công cụ để xử lý các đại lượng ngày càng nhỏ: cái gọi là vô cùng bé. Và hóa ra, tổng vô hạn được đề cập ở trên tạo ra một kết quả hữu hạn. Điều này có thể thấy bằng cách đặt nhân tử 1/5 ra ngoài làm nhân tử chung : S = 1 + 1/5 x (1 + 1/5 + 1/25 + 1/125 + …).
Vì tổng trên kéo dài tới vô hạn nên biểu thức trong ngoặc đơn tương ứng với chính giá trị S. Từ đó ta có phương trình sau: S = 1 + □S. Giải S để khám phá ra rằng S = 5/4 = 1,25.
Nói cách khác, sau 1,25 mét, con rùa và tôi ngang bằng nhau – và sau đó tôi vượt qua nó. Mặc dù có vô số khoảnh khắc khi con rùa đi trước tôi, nhưng tôi chỉ cần một khoảng thời gian hữu hạn để vượt qua nó. Nếu tôi thực sự chạy 12 km một giờ, thì tôi đã đi được 1,25 mét chỉ trong chưa đầy 0,375 giây.
NGHỊCH LÝ ZENO TRONG THẾ GIỚI LƯỢNG TỬ
Nghịch lý của Zeno đã được giải quyết kể từ thế kỷ 17. Với phép tính vi tích phân, các nhà toán học đã tìm ra cách để mô tả những thứ biến đổi. Theo quan điểm khoa học, những mâu thuẫn cổ xưa dường như đã được giải quyết – cho đến khi vật lý lượng tử xuất hiện.
Theo lý thuyết cơ học lượng tử, các vật thể lượng tử, chẳng hạn như electron hoặc phân tử, không thể thay đổi hoặc di chuyển khi chúng đang được quan sát. Chúng hành xử giống như một diễn viên cực kỳ sợ sân khấu, như thể bị đóng băng, dưới cái nhìn chòng chọc của khán giả.
Các vật thể lượng tử thường thay đổi trạng thái của chúng theo thời gian: chúng có thể thay đổi từ mức năng lượng này sang mức năng lượng khác hoặc di chuyển từ nơi này sang nơi khác. Nhưng nếu bạn liên tục đo các hạt này, thì khả năng chúng thay đổi trạng thái sẽ ngày càng giảm. Chúng vẫn bị mắc kẹt ở trạng thái ban đầu.
Và các nhà vật lý thực sự có thể quan sát hành vi này trong các thí nghiệm: nếu họ đo lường một hệ lượng tử đủ thường xuyên, sự phát triển theo thời gian của hệ có thể bị chặn lại. Nói cách khác, hệ thống vẫn giữ nguyên trạng thái mà không thay đổi. Cái gọi là hiệu ứng Zeno lượng tử này hiện được sử dụng trong các máy đo từ trường thương mại. Đó là bởi các hệ lượng tử, vốn đo từ trường rất chính xác, vẫn giữ nguyên trạng thái mong muốn của chúng. Hiện nay, người ta cũng cho rằng hiệu ứng Zeno lượng tử có thể đóng vai trò trong cảm giác từ tính của các loài chim.
Vì vậy, ngay cả 2.500 năm sau các thí nghiệm tưởng tượng của nhà triết học Hy Lạp, nghịch lý của Zeno vẫn khiến các chuyên gia say mê. Mặc dù vấn đề chuyển động đã được giải quyết theo góc độ toán học, nhưng nghịch lý này vẫn đặt ra câu hỏi về thực tại của chúng ta. Các khối cơ bản xây dựng nên thế giới chúng ta có thể di chuyển và thay đổi như thế nào? Phép đo chính xác là gì? Và việc quan sát có ý nghĩa gì đối với một hệ lượng tử? Chúng ta hãy xem liệu có mất thêm vài thiên niên kỷ nữa để trả lời những câu hỏi đó không.
Nguồn: Tia sáng
Biển dịu êm gọi tên nàng trong gió
Lỡ dềnh dàng cuộn sóng hôn bờ cát
Ta một mình nghe sao đêm cùng hát
Khoả ánh vàng khát nửa vầng trăng non.
I felt you
Before I knew you
I traveled the world
Through and through
Looking
For no one but you
Woke up in the moonlight
With a whisper of a love
In my soul
A feeling deep inside me
A face craved
In my thoughts
In my dreams
Through
Many strange places
And the shadows
Of many strange faces
I traveled through hell
I past through heaven
Neither held anything
For me
I felt you
Before I knew you
Like a dream
That haunts the night
Every step I took
Guided by
Your distant light
Across
The endlessly of time
I searched for you
For I knew
You were doing the same
Never questioning
If we would find each other
For we complete
Each other's reality
-- Michael Taylor
Thu rơi vội
Nghiêng nghiêng tràn kẽ tay
Thơm đọn cốm
Ướp mềm ngọn heo may
Ai tương tư
Khắc trắng cả trời nhớ
Để giọt nắng lạ
Thả đắng ly cà phê
Em có đến thì cũng kệ tôi em nhé
Kệ dịu dàng tắm say đôi vần thơ.

Ngày nhàn nhạt
Em bước qua tôi
Thả những lúng liếng
Nghiêng cả vòm trời
Gom đời vụn vỡ
Đan hoa nhớ thương
Tương tư vạt nắng
Áo trắng thướt tha
Bóng em tinh khôi
Mình tôi chơi vơi
Mềm môi khao khát.
-- Tặng cô bé SN 10.06, mặt trời tươi sáng của những bông hoa hướng dương.
Bóng ai yêu kiều thoáng vút qua
Một chút liêu xiêu, cả đời nhớ
Thì thầm tương tư đôi mắt biếc
Duyên tiền kiếp ngẫm nghĩ ngày xuân.
Tặng em, cô bé M.N
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng
Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người
Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau
Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây
Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu
Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân
-- Thơ Bùi Giáng --
Trách cái tầm xuân nhả mối tơ
Làm cho bối rối mối tương tư
Sương mù mặt đất người theo mộng
Nhạn lảng chân giời kẻ đợi thư
Nghìn dậm dám quên tình lúc ấy
Trăm năm còn nhớ chuyện ngày xưa
Tương tư một mối hai người biết
Ai đọc thơ này đã biết chưa?
-- Thơ Tản Đà
Em đi qua tôi gieo lơ đãng
Thả cả con tim treo màu buồn
Đêm thanh vắng lạnh đếm giọt đắng
Nghĩ về một ai mãi thức thao.
Why do I always find myself thinking of you?
From dawn through the day to dusk
The sleepless nights are my best
I twist and turn through lonely nights
Tormented soul tortured inside
But you don’t even know something that is true
That right now I am cursed with the desire of u
The interesting thing about this
Is that you don’t have a clue
That you are mine inside my head
But outside, you are you
Inside my head I do what I want
And so you’re mine without a choice
I like it better inside my mind because
Outside my head you’re on your own
You speak with your own voice
Inside my head you are tied down
Because I wont let you go
It bothers me to see you with someone else
I guess you'd say it's jealousy
I stayed awake last night
Thought about what to do to make it right
I try to express how I feel about you and
The only words I can think of or ever find is
I’m obsessed with you
P/s: The world is dull, but it has you.
Đôi khi gặp chuyện thị phi
Ta ngồi yên vị vô vi kiệm lời
Nào thanh minh chỉ mỉm cười
Thấy như gió thoảng qua trời hư hao.
Sống điềm nhiên giữa ồn ào
Chú tâm trọn vẹn quay vào bên trong
Hiểu đời có có không không
Thì can chi phải nhọc công luỵ phiền.
-- Vô danh
Ta về một cõi tâm không
Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn
Còn yêu một thuở đi hoang
Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya
Ta đi dẫm nắng bên đèo
Nghe đau hồn cỏ rủ theo bóng chiều
Nguyên sơ là dáng yêu kiều
Bỗng đâu đảo lộn tịch liên bến bờ
Còn đây góc núi trơ vơ
Nghìn năm ta mãi đứng chờ đỉnh cao
Bên đèo khuất miễu cô hồn
Lưng trời ảo ảnh chập chờn hoa đăng
Cây già bóng tối bò lan
Tôi ôm cỏ dại mơ màng chiêm bao
Đã mấy nghìn năm đợi mỏi mòn
Bóng người cô độc dẫm hoàng hôn
Bởi ta hồn đá phơi màu nắng
Ôm trọn bờ lau kín nỗi buồn
Từ thuở hồng hoang ta ở đâu
Quanh ta cây lá đã thay màu
Chợt nghe xao xuyến từng hơi thở
Thấp thoáng hồn ai trong khóm lau
Trên đỉnh đèo cao bát ngát trông
Rừng, mây, xanh, ngắt tạnh, vô cùng,
Từ ta trải áo đường mưa bụi
Tưởng thấy tiền thân trên bến không
Khi về ngả nón chào nhau
Bên đèo còn hẹn rừng lau đợi chờ
Trầm luân từ buổi ban sơ
Thân sau ta vẫn bơ vơ bụi đường
Bóng tối sập, mưa rừng tuôn thác đổ
Đường chênh vênh vách đá dọa nghiêng trời
Ta lầm lũi bóng ma tròn thế kỷ
Rủ nhau đi cùng tận cõi luân hồi
Khắp phố thị ngày xưa ta ruổi ngựa
Ngang qua đây ma quỷ khóc thành bầy
Lên hay xuống mắt mù theo nước lũ
Dẫm bàn chân lên cát sỏi cùng trôi
Rồi ngã xuống nghe suối tràn ngập máu
Thân là thân cỏ lá gập ghềnh xuôi
Chờ mưa tạnh ta trải trăng làm chiếu
Nghìn năm sau hoa trắng trổ trên đồi
Gởi lại tình yêu ngọn cỏ rừng
Tôi về phố thị bởi tình chung
Trao đời hương nhụy phơi hồn đá
Thăm thẳm mù khơi sương mấy từng
Một thời thân đá cuội
Nắng chảy dọc theo suối
Cọng lau già trầm ngâm
Hỏi người bao nhiêu tuổi
Bước đi nghe cỏ động
Đi mãi thành tâm không
Hun hút rừng như mộng
Tồn sinh rụng cánh hồng
Thân tiếp theo thân ngày tiếp ngày
Mù trông dư ảnh lá rừng bay
Dõi theo lối cũ bên triền đá
Sao vẫn còn in dấu lạc loài
Khi về anh nhớ cài quai nón
Mưa lạnh đèo cao không cõi người
-- Tuệ Sỹ
Gió đem hương mộng hôn làn tóc
Nắng chở tình ai đến tim người
Tháng lạnh ngày đông anh vẫn đợi
Chờ em là nắng ấm cuộc đời.
Nếu em ngủ gật dọc đường
là khi xa cách tôi thường nhắc em
Nếu em tỉnh giấc trong đêm
là khi tôi chẳng bình yên nỗi lòng
Giữa chiều em bỗng thấy mong
là khi tôi viết vài dòng thơ riêng...
Bao giờ tôi khẽ ngủ quên
đừng lay tôi dậy giữa miền không em!
-- Nguyễn Trọng Tạo
Một muỗng trăng thanh xanh chén trà Người nơi xa đó có nhớ ta Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ Một chút tương tư lọt thềm hoa