Tuesday, December 31, 2024

Tri kỷ

Mình bây giờ chẳng còn trẻ nữa,

Yêu làm chi để lỡ dở lòng?

Nếu muốn tình mãi vẹn trong,

Tri âm, tri kỷ… đừng mong hơn gì.


Yêu để rồi nhớ thương hoang phí,

Thêm muộn phiền trăn trở không tên,

Mình vốn đã cách trở đôi miền,

Lỡ làng rồi đâu mong chung lối.


Tri kỷ nhé, đừng nói xa xôi,

Vẫn bên nhau dẫu đời nghiêng ngả,

Vẫn lặng lẽ sẻ chia tất cả,

Chẳng cần danh phận, chẳng cần tên.


Tình trong em vẫn mãi vẹn nguyên,

Không thể yêu, vì em đã hiểu,

Bao đắng cay, bao điều mất được,

Đời mấy khi tròn vẹn như mơ?


Có mấy ai yêu đến bấy giờ

Mà chẳng đắng, chẳng sầu, chẳng khổ?

Tri kỷ thôi, đừng mong duyên nợ,

Hẹn kiếp sau, nếu đủ thiên thời…


-- Gã Khờ, From Internet

Friday, December 13, 2024

Bắt cóc con tim

Ở trong thế giới của anh

Lửa mang đến hơi lạnh

Ở trong thế giới của anh

Màu đỏ là màu xanh

Ở trong thế giới của anh

Cá đậu ở trên cành

Ở trong thế giới của anh

Em còn bên anh

...

-- The Flob


Saturday, December 7, 2024

Ngược gió

Không một ai ngó xem cây dại

Không một ai biết được hình hài của cơn gió

Cho đến khi gió to


Không một ai biết tôi đi rồi

Liệu ngày tôi trở về em có bối rối?

Không một ai níu chân tôi lại

Không một ai trách tôi khi tôi biến mất

Là họ vị tha hay tôi không quan trọng?


Như một giây phút tôi tồn tại

Ở lại đôi chút rồi về với mãi mãi

Tặng em một nhánh hoa lan e ngại vào thiên thai


Ngày đó

Nếu tôi về đất mẹ lộng gió

Người có nhớ tôi không?

Vì gió thổi ngược chiều đứt mất cành diều

Dù tiếc nuối nhiều điều

Chỉ cần em không khóc

Tôi sẽ bình an trôi đi


Có người giả tiếng con chim nhại

Có người hứa ở lại rồi cũng đi mãi

Không nói chuyện đúng sai

Tìm một động thái để mong chờ

Tìm một cảm xúc giờ chỉ còn trong mơ

Là em hay tôi bơ thờ?


Không một ai níu chân tôi lại

Không một ai nhớ hôm tôi chợt biến mất

Chỉ có em đến thăm tôi

Có người sẽ nói tôi ngây dại

Khi họ tìm thấy tôi trên gác mái

Tặng em một nhánh hoa lan e ngại gieo vào thiên thai


Ngày đó

Nếu tôi về đất mẹ lộng gió

Người có nhớ tôi không?

Vì gió thổi ngược chiều đứt mất cành diều

Dù tiếc nuối nhiều điều

Chỉ cần em không khóc

Tôi sẽ bình an trôi đi


Lạc giữa tâm bão mịt mù đêm thâu

Trầm luân kiếp vô thường đâu ai thấu

Chỉ mỗi hơi ấm của em dẫn tôi ngược lối gió trôi

Dù có chết

Đời có hết

Tôi vẫn sẽ gửi qua gió mây trọn lời yêu em

Từng đêm khi nát tan đang bủa vây


Ngày đó

Nếu tôi về đất mẹ lộng gió

Người có nhớ tôi không?

Vì gió thổi ngược chiều đứt mất cành diều

Dù tiếc nuối nhiều điều

Chỉ cần em không khóc

Tôi sẽ bình an trôi đi

Trôi đi ...

-- Ngược gió - The Flob

Trà

Một muỗng trăng thanh xanh chén trà Người nơi xa đó có nhớ ta Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ Một chút tương tư lọt thềm hoa