Em bỏ rơi cả một mùa cốm xanh
Để mình tôi
chơi vơi trong nắng lạnh
Chào thu nhé
với con tim vụn vỡ
Đón đông tới
một mênh mang buồn
Tôi nhớ em!
Em bỏ rơi cả một mùa cốm xanh
Để mình tôi
chơi vơi trong nắng lạnh
Chào thu nhé
với con tim vụn vỡ
Đón đông tới
một mênh mang buồn
Tôi nhớ em!
Nỗi nhớ em dài hơn đường phố vắng,
Gấp vạn lần những sợi nắng chiều buông….
Chẳng biết từ đâu, không rõ ngọn nguồn,
Làm lòng trí cứ u buồn trầm mặc!
Nỗi nhớ em như bên tai thầm nhắc,
Dấu yêu nào một khoảnh khắc xa xưa!
Tình đong đưa theo bóng rợp lá dừa,
Chiều biển vắng cơn mưa về không kịp!
Nỗi nhớ em dài đời đời kiếp kiếp,
Hết một ngày lại đến tiếp hôm sau!
Suốt bốn mùa cứ nối tiếp theo nhau,
Nên nỗi nhớ thành thương đau bất tận!
Nỗi nhớ em theo bước chân lẩn thẩn,
Tìm hương xưa vương vấn cuối đường tình!
Trăm năm sau nỗi nhớ vẫn vô hình,
An ủi kẻ một mình cô đơn sống!
-- Dinh Pham (st)
Thẹn thùng chiếc nhớ bóng dáng ai
Một trời biếc xanh nơi Đà Bắc
Ôm cả núi trời vờn con tim
Thoang thoảng mảnh đắng nhấp chén này
Tà áo trắng vẫn một màu trắng toát
Lời dịu dàng và ánh mắt dịu êm
Dáng đi vẫn nhẹ nhàng thanh thoát
Người bệnh nào cũng cảm thấy bình yên.
Khi đặt ống nghe lên trái tim người bệnh
Tim phập phù làm đau nhói tim ta
Tiếng của mạch như là mệnh lệnh
Khó khăn nào cũng tìm cách vượt qua!
Ta chưa phải giàu sang chi lắm
Còn bận lo toan lắm thứ việc nhà
Con đi học bao khoản tiền phải đóng
Bố mẹ nghèo vất vả ở quê xa.
Nhưng tất cả những gì tốt đẹp
Ta dành cho người bệnh hôm nay
Ai không biết có trời xanh kia biết
Khi trời xanh đang tỏa sáng đất này.
Vì lẽ đó mà ta không từ chối
Dù đêm khuya điện réo gọi đi liền
Vì người bệnh lòng ta không thoái thác
Cứu được người tâm linh bình yên.
-- Sưu tầm
Em tung tăng giữa trời xuân rực rỡ,
Má ửng hồng, môi nở tựa nụ hoa.
Tôi đuổi nắng, giấc mơ nào vội thấm,
Con tim hư say đắm bóng người xa.
Một muỗng trăng thanh xanh chén trà Người nơi xa đó có nhớ ta Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ Một chút tương tư lọt thềm hoa