Mình bây giờ chẳng còn trẻ nữa,
Yêu làm chi để lỡ dở lòng?
Nếu muốn tình mãi vẹn trong,
Tri âm, tri kỷ… đừng mong hơn gì.
Yêu để rồi nhớ thương hoang phí,
Thêm muộn phiền trăn trở không tên,
Mình vốn đã cách trở đôi miền,
Lỡ làng rồi đâu mong chung lối.
Tri kỷ nhé, đừng nói xa xôi,
Vẫn bên nhau dẫu đời nghiêng ngả,
Vẫn lặng lẽ sẻ chia tất cả,
Chẳng cần danh phận, chẳng cần tên.
Tình trong em vẫn mãi vẹn nguyên,
Không thể yêu, vì em đã hiểu,
Bao đắng cay, bao điều mất được,
Đời mấy khi tròn vẹn như mơ?
Có mấy ai yêu đến bấy giờ
Mà chẳng đắng, chẳng sầu, chẳng khổ?
Tri kỷ thôi, đừng mong duyên nợ,
Hẹn kiếp sau, nếu đủ thiên thời…
-- Gã Khờ, From Internet
No comments:
Post a Comment