Trời vần vũ, mây đen sầm sập tới
Đôi cánh mỏi đơn độc giữa ngàn khơi
Gió thét gào như muốn xé tơi bời
Ta vỗ cánh vẫn lầm lì rẽ lối.
Sấm rền vang, chớp rạch ngang dữ dội
Nỗi nhọc nhằn nuốt ngược đáy tâm can
Chẳng thở than, đạp bằng lên gian khó
Dẫu thân này có kiệt sức, mỏi mòn
Đâu dám ngã khi vai mình còn rộng.
Đầu ngẩng cao giữa muôn trùng gió lộng
Hóa thân mình thành sắt đá, thành đồng
Chở nắng về, giữ lại những bình yên.
No comments:
Post a Comment