Đốt sợi buồn
Hoà tan giọt đắng
Chiều trống vắng
Anh nghĩ về "em"
Ta thở nhẹ tâm hòa trí rỗng
Những loạn cuồng vọng động trôi xa
Thấy vui khi ngắm trăng tà
Thẩn thơ bên cánh hoa sao dịu dàng.
Truy nguyên lý ẩn tàng sâu sắc
Chữ nhàn thôi trong mắt người xưa
Thì ra tri túc cũng vừa
Lao tâm nhọc trí sớm trưa làm gì.
Hãy rũ bõ đeo chi huyễn cảnh
Giữ trong tâm để lãnh sầu thương
Buông đi tất cả bên đường
Cho thân thông thoáng hết vương bụi trần.
Cầu cho được dự phần siêu thoát
Chút hòa quang mong toát lên đầu
Vậy là mơ mộng quá sâu
Chỉ cần bình ổn quên câu lụy phiền.
--st--
Một muỗng trăng thanh xanh chén trà Người nơi xa đó có nhớ ta Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ Một chút tương tư lọt thềm hoa