Em độc ác
Dìm ta
Ôm biển nhớ
Mặc thét gào
Bĩ cực
Giấc chiêm bao
Gió vẫn vậy
Vẫn yếm âu đầu ngọn sóng
Sao vẫn thế
Lánh lấp nhành lá non
Ta
Châm chút tửu
Chút trăng
Chút ưu tư
Thêm muộn phiền
Dăm rung động
Chén nhỏ
...
Ôi, say!
Em độc ác
Dìm ta
Ôm biển nhớ
Mặc thét gào
Bĩ cực
Giấc chiêm bao
Gió vẫn vậy
Vẫn yếm âu đầu ngọn sóng
Sao vẫn thế
Lánh lấp nhành lá non
Ta
Châm chút tửu
Chút trăng
Chút ưu tư
Thêm muộn phiền
Dăm rung động
Chén nhỏ
...
Ôi, say!
Đôi môi nũng nịu lôi thôi chờ người
Hình như chín bỏ làm mười
Nụ cười người giấu thẳm sâu mắt huyền
Hình như ta ôm chữ duyên
Bầu trời thương nhớ nguyên con tim mòn
Hình như ai đó héo hon
Đợi ngày gặp mặt cuộn tròn chiếc ôm.
Và nắng
Lại tươi trên môi em
Những ngọt mềm
Và tôi
Tan chảy trong nhung nhớ
Những xốn xang
Vì sao
Cớ gì
Mượn con tim thiêu rụi lý trí ?
Phải chăng
Một từ
Đó là YÊU?
Một muỗng trăng thanh xanh chén trà Người nơi xa đó có nhớ ta Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ Một chút tương tư lọt thềm hoa