Và nắng
Lại tươi trên môi em
Những ngọt mềm
Và tôi
Tan chảy trong nhung nhớ
Những xốn xang
Vì sao
Cớ gì
Mượn con tim thiêu rụi lý trí ?
Phải chăng
Một từ
Đó là YÊU?
Một muỗng trăng thanh xanh chén trà Người nơi xa đó có nhớ ta Cô đơn xanh trắng đêm từng nụ Một chút tương tư lọt thềm hoa
No comments:
Post a Comment